Thơ: Mùa Sám Hối - Suối Ngàn




MÙA SÁM HỐI

Mỗi tháng ba cây gạo nơi thánh đường
Bông đầu mùa rụng lác đác ngoài sân
Trong màn sương thấp thoáng bóng xa gần
Vẳng chuông chiều nghe lặng buồn sâu lắng.

Màu hoa xoan tím góc trời hoang vắng
Theo gió về từng bông nhè nhẹ rơi
Như khóc thương, thương lỗi tội cuộc đời
Tháng ba buồn con giục lòng sám hối.

Mùi hoa xoan gợi tâm hồn bối rối
Con lặng mình bên Thánh giá cầu xin
Cho cuộc đời luôn giữ vững niềm tin
Hằng chiêm ngắm vào mầu nhiệm thập giá.

Bao năm qua con như người khách lạ
Hoa gạo về, hoa xoan đến lại đi
Ơn đức tin đã để lại những gì!?
Một tâm hồn vẫn nghèo nàn nhỏ bé!

Lòng sám hối chân thành muôn châu lệ
Cả đất trời u ám một màu thương!
Như cánh hoa thật nhỏ bé khiêm nhường
Biết cúi mình trên hành trình thập giá!

09/03/2021
Suối Ngàn