Được Dư Dật


ĐƯỢC DƯ DẬT

“Ai có, sẽ cho thêm và sẽ được dư dật; kẻ chẳng có, vật gì coi như của nó, cũng lấy đi”

Kính thưa Anh Chị em,
Một điều gì đó xem ra không công bằng trong dụ ngôn Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay. Một ông chủ sắp đi xa, gọi các gia nhân, trao cho người nhiều kẻ ít những đồng vốn. Trở về, ông tính sổ, người lãnh ít nhất đã không làm gì nên bị ném ra ngoài. Chúa Giêsu kết luận, “Ai có, sẽ cho thêm và sẽ được dư dật; kẻ chẳng có, vật gì coi như của nó, cũng lấy đi!”. Vậy thì ai sẽ ‘được dư dật’ trước mặt Thiên Chúa? Một câu hỏi rất thú vị!

Ông chủ là hình ảnh Thiên Chúa, những nén bạc là các tài năng; Ngài trao cho mỗi người một số vốn khác nhau. Vậy bạn có cảm thấy mình bị lừa dối khi chỉ nhận một nén đang lúc người khác những năm nén hoặc hai nén? Vậy mà, Thiên Chúa luôn công bằng, công bằng của Ngài ở chỗ mỗi người đều nhận, không ai không nhận! Dụ ngôn cho thấy một sự thật rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng ‘hiển nhiên’ là công bằng; đó là quan điểm thế gian, không phải của Thiên Chúa. Từ tâm tưởng Ngài, kẻ được ban ít vẫn có khả năng sinh những trái trăng tốt lành, đôi khi còn tuyệt vời hơn kẻ được ban nhiều! Trao nhiều sẽ bị đòi nhiều. Điều quan trọng, những gì bạn đã lãnh nhận được sử dụng thế nào?

Bài đọc Châm Ngôn giới thiệu hình ảnh một người vợ hiền thục, một người mẹ đoan trang, một nội trợ khiêm tốn. Dẫu trong khả năng nhỏ nhoi, nàng vẫn sản sinh bao hoa trái tốt lành; nàng được gọi là người “tài đức”, “đáng giá hơn ngọc ngà”, “kính sợ Chúa” và ‘được dư dật’ như Thánh Vịnh đáp ca chúc khen, “Phúc thay những bạn nào tôn sợ Chúa!”.

Cuộc sống là một hành trình hướng tới cõi vĩnh hằng; trách nhiệm của bạn là sử dụng những nén bạc Chúa trao để làm vinh danh Ngài; đồng thời, luôn tỉnh thức hướng về ngày của Chúa như tôi tớ luôn đợi Chủ đi xa trở về. Thư Thesslônica hôm nay nói, “Chúng ta đừng mê ngủ như những người khác, nhưng hãy tỉnh thức và điều độ!”. Chân dính đất, đi trên đất, làm việc trên đất, và cả những việc lành phúc đức cũng gặt hái trên đất… nhưng tim chúng ta hướng lên trời, khát khao cõi trời; ở đó, bạn và tôi sẽ ‘được dư dật’.

Michael Costa đang điều khiển một buổi tổng dượt với cả trăm nhạc khí hoà với một dàn đồng ca. Đang khi hoà tấu, tiếng kèn, tiếng trống và tiếng vĩ cầm vừa réo rắt vừa trầm hùng với những giai điệu tuyệt mỹ… thì một nhạc công piccolo nhủ thầm, “Mình thổi tốt làm sao! Thôi, nghỉ một chốc!”. Vì vậy, cô giữ cây sáo trên đôi môi, nhưng không phát ra âm thanh. Thoạt nhiên, người gác cửa la lên, “Dừng lại! Dừng lại! Piccolo đâu?”.

Anh Chị em,
“Dừng lại! Dừng lại! Piccolo đâu?”. Cách thức một Kitô hữu và việc người ấy sử dụng tài năng mình cho vinh quang Chúa đôi khi cũng chểnh mảng như thế. Đôi tai của Chúa Thánh Thần còn tinh tế hơn bội phần so với đôi tai của người gác cửa. Nếu trong “Dàn hợp xướng cuộc sống” có tiếng la lên, “Dừng lại! Dừng lại! Piccolo đâu?”, bạn và tôi hãy bảo đảm với nhạc trưởng Giêsu rằng, Ngài sẽ không thiếu tôi hoặc bạn! Dù tài năng nhiều hay ít, lớn hay nhỏ, bản hợp xướng cũng không hoàn mỹ cho đến khi mỗi người cố gắng hết sức với những gì mình có. Đừng thoái thác; thay vào đó, sử dụng tối đa những gì Chúa ban cho vinh hiển Ngài và chúng ta sẽ ‘được dư dật’ không chỉ đời sau mà ngay cả đời này!

Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con cám ơn Chúa về tất cả những gì con có, con là. Con dâng lại cho Chúa mọi sự. Cứ vắt kiệt con như những khí cụ tuyệt vời trong tay Ngài!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)