Ơn Gọi Và Ống Nghe

Vậy mà giữa những hỗn độn đó, tôi vẫn bước tiếp. Bởi tôi tin: Chúa có lý do để tôi đi con đường này, để tôi trở thành người chữa lành không chỉ thể xác mà cả tâm hồn.
Có những ngày nhìn lại thời khóa biểu, tôi ngỡ mình đang đọc lịch trực chứ không phải lịch thi: hết 30% đến 70%, hết 40% lại đến 60%, thi chuyển tầng rồi thi chuyển khoa, thi lâm sàng xen kẽ thi lý thuyết. Lúc đó, tôi không biết nên cười hay nên thở dài. Mỗi lần bước ra khỏi nhà, tôi chỉ nói với chị em: “Em đi học”, chứ chẳng dám nói “em đi thi”. Nhìn ánh mắt ngạc nhiên của các chị, tôi biết lời giải thích của mình khó mà hiểu nổi: “học y mà, thi như cơm bữa”. Nhưng đỉnh điểm của cuộc thi không nằm ở số lượng bài thi, mà ở cách thi.
Thi chạy trạm – 20 giây và một bài học lớn về sự bình tĩnh.
Nếu có kỳ thi nào khiến sinh viên y khoa “ám ảnh” nhất, thì đó là chạy trạm. Mỗi trạm chỉ đúng 20 giây – không hơn, không kém. Chưa kịp đặt bút, có khi chưa đọc hết câu hỏi đã nghe ting! – phải đứng lên chạy sang trạm khác. Chuông reo cắt ngang dòng tư tưởng như thể Chúa muốn thử lòng tôi xem chịu đựng được bao nhiêu. Trong những khoảnh khắc ấy, tôi chỉ thầm cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin cho con bình tĩnh. Con chỉ cần bình tĩnh thôi.”
Tôi chợt hiểu: bệnh nhân ngoài đời không cho tôi 20 giây, nhưng họ cũng không đợi tôi trong hoảng loạn. Chạy trạm không chỉ để chấm điểm, mà còn để rèn luyện trái tim người thầy thuốc biết đứng vững trong giây phút gấp gáp nhất để giành lại sự sống cho bệnh nhân.
Thi vấn đáp – khoảnh khắc đối diện với sự giới hạn của chính mình.
Nếu chạy trạm khiến sinh viên hoảng hốt, thì vấn đáp lại cho người ta run sợ. Đứng trước “bộ ba quyền lực” – thầy giáo, trưởng khoa và thư ký – tôi cảm giác như mình một tập sinh đứng trước bàn thờ ngày tuyên khấn. Bầu khí nghiêm trang, trật tự, từng ánh mắt chăm chú, từng câu hỏi sắc bén. Các thầy cô tinh tế đến mức chỉ cần tôi trả lời lệch một chút là phát hiện ra ngay.
Còn tôi – một sinh viên còn bập bẹ trong bệnh học – miệng thì ấp úng, trí nhớ trôi đi đâu mất. Chính lúc ấy, tôi nhận ra mình thật nhỏ bé trước kho tàng kiến thức rộng lớn của ngành y. Và từ đó tôi học được một bài học lớn: trong y khoa, không phải biết hết mới là giỏi, mà biết giới hạn của mình mới là khởi đầu của trưởng thành.
Thi cử trở thành con đường dẫn tôi đến với lòng kiên nhẫn. Thi nhiều đến mức tôi không còn sợ thi nữa. Vì khi học, tôi hiểu rằng: ngành y không chỉ là thuộc bài, mà còn là hành trình để trái tim mình lớn lên. Tôi có thể không thuộc hết mọi kiến thức, nhưng tôi muốn thuộc lòng từng nỗi đau của bệnh nhân. Có những đêm học khuya, tôi thầm nói với Chúa: “Con học không phải để giỏi, mà để yêu”. Và tôi tin Ngài hiểu.
Vì thế, mỗi lần thấy thông báo thi, tôi chỉ khẽ mỉm cười: “À, lại nữa.” Chính trong nhịp dồn dập ấy, tôi học được sự kiên nhẫn: kiên nhẫn với bài vở, với sự sai sót, với chính mình – với tuổi tác, với trí nhớ, với giới hạn – và kiên nhẫn với hành trình mà Chúa đã chọn cho tôi. Nhờ thi cử, tôi trở thành sinh viên mạnh mẽ hơn, một nữ tu sâu sắc hơn, hiểu đời và biết yêu người hơn.
Thi cử trong ngành y thật sự không dễ. Có lúc tôi cảm thấy như mình đang chèo thuyền giữa biển lớn đầy sóng dữ. Nhưng mỗi lần mỏi mệt, tôi lại nhớ: tôi đang học để chữa lành. Mỗi bài thi là một viên gạch nhỏ lót nên con đường tôi đi. Mỗi giờ học là một bước tiến đến gần hơn với những người bệnh đang chờ một bàn tay chăm sóc, một trái tim thấu hiểu.
Dù ai muốn học mà không muốn thi, tôi vẫn chọn bước tiếp. Vì tôi tin: ý nghĩa thật sự của ơn gọi sẽ được tìm thấy nơi những giường bệnh, bên những con người yếu đuối. Và tôi biết: từng lần chạy trạm vội vã, từng giây phút hồi hộp trước hội đồng vấn đáp, từng lần không dám kể với chị em trong Dòng rằng mình lại đi thi… tất cả đang làm cho tôi trưởng thành hơn – không chỉ là một sinh viên y, mà còn là một nữ tu biết cúi xuống, biết cảm thông, và biết sống trọn vẹn với lời mời gọi của Chúa:
“Hãy trở thành khí cụ của sự chữa lành.”
M. Rosa Mỹ Lệ, MRP