Mùa Sắc Tím

Bình Gốm –TTSG, MRP
06/03/2026
746
“Lắng nghe – Ăn chay – Mùa Chay là thời gian hoán cải” (Trích Sứ điệp Mùa Chay 2026 của ĐTC Leo XIV)



Mùa Chay về rất khẽ. Không ồn ào như những ngày đại lễ, không rực rỡ như những mùa hội. Mùa Chay đến như một khoảng lặng giữa dòng đời vội vã, khi người dân Việt đang còn vương nụ cười của mùa Xuân. Sự tưng bừng của hoa mai vàng, hoa đào hồng, câu đối đỏ bỗng nhường chỗ cho một màu sắc tím trầm. Một màu đứng cuối cùng trong gam màu tự nhiên: đỏ, cam, lục, lam, chàm, tím.

Màu tím ở cuối, như một lời nhắc về điểm dừng của hành trình – để rồi từ đó cất lên tiếng gọi trong sâu thẳm tâm hồn: “Hãy trở về...”.

Trở về – có lẽ đó là ý nghĩa đầu tiên và cũng là ý nghĩa đẹp nhất của Mùa Chay. Sắc tím mang vẻ trầm lắng, hơi buồn nhưng đầy chiều sâu, gợi lên thái độ nội tâm của người biết quay về. Trở về với Chúa, và cũng là trở về với chính mình. Bao ngày tháng trôi qua, ta dễ cuốn theo công việc, trách nhiệm, ước mơ và cả những bon chen rất đời thường. Ta có thể vẫn cầu nguyện, vẫn tham dự thánh lễ, vẫn giữ nếp sống đạo đức, nhưng lòng lại ở đâu đó rất xa.

Mùa Chay đặc biệt với sắc tím và bầu khí thinh lặng, mở ra một cánh cửa để ta dừng bước và “làm mới” lại tâm hồn, để nhìn sâu vào chính mình và tự hỏi: Tôi đang ở đâu trong tương quan với Chúa? Tôi có còn yêu như thuở ban đầu?

Mùa Chay cũng là mùa của sự thật. Khi tro được xức trên trán cùng lời nhắc: “Hãy nhớ mình là bụi tro”, con người buộc phải đối diện với thân phận mong manh của mình. Ta không phải là trung tâm của mọi sự. Ta không làm chủ được ngày mai. Bao điều từng tự hào, từng nắm chặt, có thể tan biến trong chốc lát.

Ý thức mình là bụi tro không làm ta tự ti hay tuyệt vọng, nhưng giúp ta thêm khiêm tốn – khiêm tốn để biết mình cần Chúa, khiêm tốn để biết mình cần nhau. Nhờ đó ta không còn sống kiêu căng và khép kín, nhưng mở ra trong mối tương quan yêu thương.

Sắc tím cũng gợi đến hy sinh và hãm mình. Nhưng hy sinh không chỉ dừng lại ở việc bớt một món ăn hay từ bỏ một thói quen. Hy sinh sâu xa hơn là dám từ bỏ cái tôi ích kỷ, dám lùi một bước khi mình muốn hơn thua, dám tha thứ khi vết thương vẫn còn đó. Hãm mình không phải để làm khổ bản thân, nhưng để trái tim được tự do khỏi những đòi hỏi quá mức của bản năng và lòng tự ái. Khi biết tự chủ, biết dừng lại trước cơn nóng giận, biết nói “không” với điều không tốt, đó là lúc tâm hồn thực sự lớn lên trong tinh thần chay tịnh.

Mùa Chay còn là mùa của cầu nguyện. Giữa một thế giới đầy tiếng ồn, cầu nguyện là chọn bước vào thinh lặng. Trong thinh lặng ấy, ta nghe rõ hơn tiếng lòng mình – những khát khao, những mệt mỏi, những vết thương chưa được chữa lành. Và cũng trong thinh lặng ấy, ta cảm nhận được ánh nhìn đầy yêu thương của Chúa Giêsu. Ngài không đến để kết án, nhưng để nâng dậy; không đến để loại trừ, nhưng để kiện toàn và đổi mới.

Ăn chay, cầu nguyện và bác ái – ba thực hành quen thuộc của Mùa Chay – đó là ba nhịp thở giúp đời sống đức tin được cân bằng. Ăn chay giúp ta làm chủ bản thân; cầu nguyện kết nối ta với Thiên Chúa; bác ái mở lòng ta ra với tha nhân. Nếu chỉ lo cho bản thân mà quên người khác, Mùa Chay sẽ trở nên khô cứng. Nếu chỉ làm việc bác ái bên ngoài mà thiếu một tâm hồn cầu nguyện, Mùa Chay sẽ dễ trở thành hình thức. Khi ba chiều kích ấy hòa quyện, Mùa Chay mới thật sự trở thành hành trình biến đổi.

Sắc tím cũng là màu hy vọng. Trong gam màu, tím khép lại một chu trình nhưng đồng thời mở ra một chu trình mới. Hành trình sống Mùa Chay không khép lại trong bóng tối sám hối nhưng mở ra niềm hy vọng của sự chết đi để được sống lại. Đằng sau những ngày chay tịnh là ánh sáng Phục Sinh. Đằng sau những cố gắng hoán cải là niềm vui được đổi mới. Mỗi hy sinh âm thầm, mỗi lần chiến thắng bản thân, mỗi giọt nước mắt sám hối đều không vô ích. Tất cả đều chuẩn bị cho một bình minh rạng rỡ.

Vì thế, Mùa sắc tím không phải là một quãng thời gian để sầu buồn, nhưng là một hành trình của yêu thương. Yêu đến mức dám nhìn nhận lỗi lầm; yêu đến mức dám thay đổi; yêu đến mức dám bỏ lại những gì không còn phù hợp để bước về phía ánh sáng. Đó là mùa của trở về – trở về với nguồn cội, với tình yêu thuở ban đầu mà Đấng Tạo Hóa đã đặt để trong tâm khảm con người từ muôn thuở.

Giữa Mùa sắc tím trầm lắng này, lạy Chúa, xin cho chúng con biết lắng nghe tiếng Ngài trong thinh lặng – biết ăn chay những ích kỷ hẹp hòi – biết mở lòng sống bác ái chân thành.

Xin cho mỗi bước sám hối của chúng con trở thành một bước trở về, mỗi hy sinh nhỏ bé trở thành hạt giống hy vọng, để từ bóng tím của hoán cải, đời chúng con được dẫn vào ánh sáng Phục Sinh rạng ngời. Amen.

Bình Gốm – TTSG, MRP

TIN LIÊN QUAN
AUDIO

Audio Dòng Đức Maria Nữ Vương Hòa Bình: Sách Nói Công Giáo - Suy Niệm Lời Chúa