Hồng Ân Hay Đau Khổ

Nguyễn Quyên, MRP
16/12/2025
814
“Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Ta, Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.” (Mt 11,28)



Có những lúc, cuộc sống trôi đi quá nhanh đến mức ta quên mất mình đang sống vì điều gì. Tôi từng là một người như thế: miệt mài trong công việc, chạy theo những kế hoạch, mục tiêu và trách nhiệm. Tôi tin rằng chỉ cần cố gắng hết sức, mọi điều rồi sẽ ổn. Thế nhưng, tôi đã quên một điều rất căn bản: thân xác và tâm hồn con người đều có giới hạn. Và rồi, có một ngày, Chúa cho phép tôi phải dừng lại.

Sáng hôm ấy, tôi tỉnh dậy trong cảm giác mệt mỏi lạ thường. Mọi cử động đều nặng nề. Tôi cố gắng đi làm như mọi ngày, nhưng chỉ vài giờ sau, tôi phải vào bệnh viện. Bác sĩ nói về căn bệnh của tôi bằng giọng trầm buồn. Tôi nghe mà như không nghe. Mọi thứ trước mắt chao đảo.

Một khoảng lặng khổng lồ bao phủ tôi. Tất cả những điều tôi từng đặt trọn niềm tin – sức khỏe, công việc, khả năng – bỗng chốc vụn vỡ. Trong khoảnh khắc ấy, chỉ còn lại sự sợ hãi và một lời cầu thì thầm từ sâu thẳm lòng mình: “Lạy Chúa, con tin tưởng nơi Chúa.”

Những ngày đầu nằm viện trôi qua thật dài. Căn phòng nhỏ với những bức tường trắng, tiếng máy móc đều đều và tiếng chân y tá vọng qua hành lang… Tất cả khiến tôi có cảm giác mình đang bị tách khỏi thế giới quen thuộc.

Tôi không còn có thể “làm” gì nữa, chỉ có thể “ở lại”. Ở lại với chính mình, với nỗi sợ, và với Chúa. Tôi bắt đầu nhìn lại chặng đường đã qua: tôi đã sống vội đến mức nào, đã mải miết với bổn phận mà quên lắng nghe tiếng Chúa ra sao. Tôi nhận ra rằng, ngay cả khi cầu nguyện, tôi thường xin hơn là tạ ơn. Và giờ đây, khi chẳng thể làm gì ngoài thở và chờ, tôi chỉ có thể nói: “Lạy Chúa, xin giúp con sống trọn giây phút này.”

Ban đầu, đó chỉ là một lời lập lại trong yếu đuối. Nhưng dần dần, tôi cảm nhận được một sức mạnh nhẹ nhàng lan tỏa từ bên trong. Không ồn ào, không kỳ diệu, chỉ là một sự bình an lặng lẽ, vì tôi biết Chúa đang ở đây: trong từng nhịp thở, trong từng cơn đau, trong cả những giọt nước mắt tôi không thể gọi thành lời.

Một buổi chiều, ánh hoàng hôn rọi vào phòng bệnh, phản chiếu lên Thánh Giá treo trên tường. Tôi nhìn Chúa Giêsu với thân thể đầy thương tích, và nước mắt lặng lẽ tuôn. Tôi hiểu rằng, chính trong đau khổ này, tôi được thông phần vào Thập Giá của Ngài. Và nếu Ngài đã yêu đến cùng, đã chịu đựng đến cùng, thì tôi cũng có thể bước tiếp, không phải bằng sức riêng, mà bằng ân sủng của Chúa.

Từ hôm đó, tôi bắt đầu ghi lại mỗi ngày của mình. Không phải ghi công việc hay kế hoạch, mà là những điều rất nhỏ bé tôi nhận ra: “Hôm nay, cơn đau nhẹ hơn một chút.” “Tạ ơn Chúa vì con còn thở.” “Một người chị ghé thăm, lòng con ấm lại.” Những dòng đơn sơ ấy như những mảnh hy vọng đang dần được ráp lại trong tâm hồn.

Sau nhiều ngày điều trị, tôi được trở về nhà. Cơ thể tôi yếu hơn, nhưng tâm hồn lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tôi hiểu rằng: sức khỏe, công việc, niềm vui – tất cả đều mong manh. Nhưng đức tin và lòng phó thác thì không bao giờ mất.

Tôi bắt đầu ngày mới bằng lời cầu nguyện nhỏ: “Chúa ơi, hôm nay con chỉ xin được sống vui, sống tốt, sống trong tình yêu của Ngài.” Tôi không còn bận tâm quá nhiều đến tương lai. Quá khứ, tôi để lại phía sau. Tương lai, tôi giao cho Chúa. Còn hiện tại, tôi chọn sống trọn vẹn, yêu thương hết lòng.

Tôi học cách mỉm cười nhiều hơn, biết ơn nhiều hơn, vì thế thấy nhẹ lòng hơn. Khi không còn bị cuốn vào những điều ngoài tầm kiểm soát, tôi bắt đầu nhận ra biết bao hồng ân nhỏ bé: một bữa ăn ngon, một ngày nắng đẹp, một người bạn biết lắng nghe, một hơi thở không còn quá nặng nề!

Có người hỏi tôi:
“Sau cơn bệnh, chị có sợ không?”

Tôi mỉm cười:
“Có chứ, nhưng tôi không còn tuyệt vọng.”

Sợ hãi là điều rất con người, nhưng tuyệt vọng là khi ta quên rằng Chúa đang nắm tay mình. Giờ đây, mỗi khi yếu lòng, tôi nhắm mắt và nhớ lại lời Chúa: “Đừng sợ, vì Ta ở với con.” (Is 41,10)

Tôi không còn cầu xin Chúa cất đi mọi thử thách, mà chỉ xin Ngài ban cho tôi can đảm và bình an để bước qua. Tôi hiểu rằng, đau khổ không phải là hình phạt, mà là con đường để con người được biến đổi. Khi nhìn bằng con mắt đức tin, cả niềm vui lẫn nước mắt đều có thể trở thành hồng ân.

Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường ấy, tôi không còn xem đó là một quãng đen tối, mà là một món quà thiêng liêng. Nhờ đó, tôi học được cách sống chậm hơn, sống thật và sống sâu hơn.

Tôi biết rằng, không có điều gì xảy ra ngoài ý Chúa. Dù tôi không hiểu hết, nhưng Chúa biết rõ điều Ngài đang làm. Và chính trong những giây phút yếu đuối nhất, tôi lại cảm nhận rõ nhất sức mạnh của Ngài. Tôi không mơ về một cuộc sống không còn thử thách. Tôi chỉ mong, mỗi ngày, được sống trong bình an và tín thác, dù mọi sự diễn ra thế nào.

Mỗi sáng, khi mở mắt, tôi thầm thưa: “Lạy Chúa, con tạ ơn Ngài vì hôm nay con vẫn còn sống. Xin giúp con sống trọn vẹn trong tình yêu Chúa.” Và khi ngày khép lại, tôi lại thì thầm: “Tạ ơn Chúa, vì tất cả.”

Giờ đây, tôi tin rằng: cả những giọt nước mắt cũng là hạt giống của niềm vui. Những vết thương cũng có thể trở thành dấu chỉ của tình yêu; những mất mát là lời nhắc để ta biết trân quý điều đang có. Không phải tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn, mà là tôi biết mình không bao giờ đơn độc. Chúa luôn hiện diện trong từng biến cố, từng con người, từng khoảnh khắc nhỏ bé của đời thường.

Tôi gọi tên tất cả những gì đã qua, dù vui hay buồn, chỉ bằng hai tiếng: Hồng Ân.
“Vì chính trong yếu đuối, quyền năng của Ta được biểu lộ trọn vẹn.” (2Cr 12,9)


Nguyễn Quyên, MRP

TIN LIÊN QUAN
AUDIO

Audio Dòng Đức Maria Nữ Vương Hòa Bình: Sách Nói Công Giáo - Suy Niệm Lời Chúa