Đau Hơn Cả Chữ Đau

“Tôi chỉ biết nhìn con chìm dần rồi mất hút trong dòng nước… mà không làm được gì. Tim tôi như chết lặng.” – người cha già khàn giọng nói khi chúng tôi đến thăm.
Ngôi nhà của ông nằm chơ vơ giữa đồng ruộng, bên cạnh vài mái nhà thưa thớt. Cơn lũ ập đến quá đột ngột: không kịp chuẩn bị, cũng chẳng kịp chạy trốn. Nước cuốn phăng tất cả chỉ trong chớp mắt. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ông bám được vào trần nhà mục nát; còn bên dưới, đứa con gái chới với giữa dòng nước đục ngầu.
Bàn tay con với lên – tuyệt vọng, hoảng loạn – cố bấu víu vào sự sống mong manh. Ông với xuống, nhưng khoảng cách giữa hai bàn tay ấy – một sống, một chết – lại quá xa. Và rồi, ngay trước mắt người cha, đứa con dần bị nuốt chửng bởi dòng nước lạnh lùng và hung dữ.
Bốn ngày sau nước mới rút. Người ta tìm thấy em… thân thể đã bắt đầu phân hủy. Ngôi nhà đổ sập hoàn toàn. Thứ gì trôi được thì đã trôi, thứ gì còn lại cũng hư hỏng. Người đã mất. Ký ức cũng không còn nguyên vẹn. Đến một tấm hình tử tế để thắp hương cho con… cũng chẳng còn.
Trên bàn thờ tạm bợ chỉ là một tấm ảnh photo nhòe nhoẹt, gương mặt mờ đi theo nếp gấp của tờ giấy. Nhìn vào đó, người ta không chỉ thấy một bức ảnh, mà là một nỗi đau bị xé nát – một vết thương chưa kịp khép miệng: mất con, mất nhà, mất cả nơi để neo giữ nỗi nhớ.
Đau đớn hơn, ông nói rằng mình vẫn chưa dám cho vợ biết con đã mất. Bà đang nằm liệt giường vì đột quỵ. Ông sợ rằng nếu biết sự thật, bà sẽ không chịu nổi cú sốc này. Ông nói điều ấy bằng giọng nhỏ đến mức gần như tan vào tiếng gió.
Đây chỉ là một trong vô vàn câu chuyện tang thương của mùa lũ. Nước dâng lên trong im lặng, và cũng trong im lặng mà cướp đi tất cả. Người ta không kịp hỏi “vì sao”, không kịp kêu ai. Những phận người lam lũ, hiền hòa, chỉ trong một khoảnh khắc đã trắng tay.
Họ bé nhỏ. Họ bất lực.
Không biết kêu ai.
Không biết bấu víu vào đâu.
Chỉ còn biết âm thầm chịu đựng… và đau.
Tiểu Ngọc, MRP