Có Thầy Đây

Trên những nẻo đường Á Châu hun hút
Đất rộng, người đông, sông suối núi đèo
Lời Tin Mừng là hạt giống đem gieo
Thấm xuống đất khô, nẩy mầm hy vọng.
Nơi góc khuất không danh xưng, không sự sống
Bao người nghèo chao đảo giữa bão giông
Đã lâu rồi, họ đợi một vầng trăng
Soi bóng tối, khơi niềm tin chân chất.
Chính nơi đó, Ngài âm thầm có mặt
Đức Kitô khoác áo của thương đau
Đi bên người lầm lũi, cúi thật sâu
Để lắng nghe tiếng khóc thay lời gọi.
Ngài đi giữa chợ đời vương đất bụi
Giữa tiếng rao buồn, cơm áo ngày mai
Bàn tay nhọc nhằn - ấm áp bàn tay chai
Là ngọn lửa hồng, sưởi thơm ngày mai tới.
Ngài ghé quán trọ, nơi bờ tường vỡ nát
Bên nồi canh loãng, chiếc bánh khô tanh
Ánh mắt Ngài thăm thẳm giòng sông xanh
Gội rửa niềm đau của kiếp người khốn khổ.
Ngài đến bệnh xá, nơi bao người bị ruồng bỏ
Ngồi cạnh bên giường, nghe tiếng thở thương tâm
Giọt mồ hôi buồn, giòng nước mắt lặng câm
Thành lời cầu nguyện, chạm đến tình yêu thật.
Ngài cúi xuống, gọi từng người nghèo khổ
Những ánh mắt buồn - từng vết thương sâu
Giọng lặng trầm, tha thiết: “Có Thầy đây”
Nguồn hạnh phúc – là chân trời hy vọng.
Đây, Thầy đến - trao nguồn thiêng sự sống
Thắp sáng tim buồn mòn mỏi chờ trông
Thân phận người, hồi sinh từ những phúc ân
Ngọn đuốc niềm tin soi cõi đời tăm tối.
Dẫu gió bão, bước chân không lạc lối
Có Thầy ở bên, nào! đừng sợ đơn côi
Ngẩng đầu cao - vững bước dẫu chông gai
Cùng tiến đến miền trời xanh hy vọng.
NT. M. Matta Minh Chánh - MRP
Cảm nhận ghi lại từ chuyên đề nghe chia sẻ
“Đức Kitô và người nghèo Á Châu”